|
Có một anh chàng ngốc đến nỗi tí ǵ cũng không biết, đi đâu vợ cũng phải
dạy trước dạy trước dạy sau. Cả từ cách ăn đến cách nói. V́ vậy, người
làng gọi anh ta là Ngốc và lâu dần quên hẳn tên thực anh ta.
Một hôm, Ngốc ra tỉnh thăm hỏi bà con. Vợ gọi lại dặn:
- Ra đến nơi người ta có hỏi: "Anh Ngốc ra chơi đó phải không?", th́ bảo
"Vâng chính tôi là ngốc đây ạ!". Người ta hỏi: "Anh đi với ai?", th́ bảo
"Có một ḿnh thôi ạ!". Nếu có hỏi: "Anh hăy ở chơi dăm ba hôm", th́ đáp:
"Tôi ở nhà chỉ mong như thế, nay được thoả mong ao ước, thật c̣n ǵ bằng!"
Ngốc ra đi, nhẩm măi mấy lời vợ dặn, sợ nhỡ quên lời nào th́ người ta chê
cười chết.
Ra đến chợ, thấy một đám đông, anh ta len vào xem. Th́ ra đó là một vụ
giết người, kẻ bất hạnh nàm đấy mà hung thủ đă tẩu thoát mất rồi.
Khi nhà chức trách đến làm biên bản, mọi người vội tránh xa, sợ vạ lây,
chỉ một ḿnh Ngốc lấn vào xem. Quan giữ lấy hỏi:
- Anh có biết ai giết không?
Sực nhớ đến lời vợ dặn, Ngốc nói luôn:
- Vâng chính tôi là Ngốc đây ạ!
- Một ḿnh anh hay có ai nữa không?
Ngỗng lại b́nh tĩnh nói:
- Có một ḿnh tôi thôi ạ!
Quan nghe nói bèn quát lính:
-Trói cổ thàng này lại, giải đi.
Ngốc nghĩ nên nói nốt câu thứ ba cho đủ lời vợ dặn, liền tiếp:
- Tôi ở nhà chỉ mong như thế, nay được thoả ḷng ao ước thật không ǵ bằng! |