|
Một chàng ngốc nọ là chồng chưa cưới của cô gái thứ hai trong gia đình
có
ba chị em nọ. Một hôm chàng đến nhà, cô em út ra chào và nói:
- Toạ sàng yến phu lang. (Mời chàng ngồi bàn tiệc)
Nghe câu nói văn hoa Hán tự đó, chàng chẳng hiểu gì, ở lâu sợ mất thể
diện nên ngốc ta luống cuống chào về.
Lần sau trong một đêm trăng, ngốc lại đến thăm người yêu, nhưng lần này
không dám đi ngả trước, lại lẻn ngả sau. Bất ngờ gặp lúc ba chị em đang
tắm ngoài giếng. Nghe tiếng ba chị em cười khúc khích, chàng lén nhìn thấy
cô út chỉ vào mình mà khoe rằng:
- Bạch bạch như phấn trang. (Trắng như thoa phấn)
Cô thứ hai lặp lại động tác của cô út mà nói:
- úc úc như hình quy. (Hình tựa mu rùa)
Cô chị cười:
- Hắc như côn lôn. (Ðen như quả núi)
Nghe được câu nói trên, ngốc lẩm nhẩm đọc đi đọc lại cho thuộc, bụng
nghĩ rằng đó là những câu ẩn ý cao siêu cần phải ghi nhớ. Rồi chàng hớn hở
ra về.
Lần thứ ba, ngốc ra hăm hở đến lại nhà người yêu. Cô út ra chào mời:
- Toạ sàng yến phu lang.
Ngốc chỉ ngay vào cô út mà rằng:
- Bạch bạch như phấn trang.
Cô út toát mồ hôi, không hiểu sao hôm nay chàng ta lại ăn nói "văn hoá"
đến như vậy. Cô ngượng ngùng rút lui để người yêu của ngốc ra tiếp. Thấy
chàng, cô thứ hai mở lời âu yếm hỏi:
- Phu quân như hà ti?
Ngốc làm bộ sành sỏi trả lời:
- Hà ti chi mà hà ti. - úc úc như hình quy.
Nghe vậy, cô ta thẹn đỏ mặt, nguây nguẩy bước vào. Cô chị thấy tình thế
có vẻ căng thẳng, muốn giảng hoà, chạy ra cản ngăn ngốc:
- Thôi, dượng bất mật ngôn. (Dượng nói không ngọt ngào)
Ngốc lại chỉ vào chị tỉnh bơ nói:
- Mật ngôn chi mà mật ngôn. Hắc hắc như côn lôn. Người chị đứng sững như
trời trồng, rồi ù chạy một mạch chẳng dám quay đầu lại. |