|
Có anh chàng tính hay quên, chẳng làm ăn ǵ được cả. Vợ buồn bực lắm mới
bảo:
- Bây giờ không nhẽ lại cứ ngồi đó mà ăn không măi, phải đi t́m nghề
nghiệp ǵ, không th́ lên rừng đốn củi về đun cũng đỡ mất tiền mua, chứ ai
lại ở dưng thế?
Anh ta nghe lời vợ, vác do vào rừng kiếm củi. Lúc đi vợ dặn:
- Tính hay quên như thế th́ phải cho cẩn thận! Có con dao đấy, đừng để
mất đi!
Giữa dường, anh ta mót đại tiện, xuống ruộng cắm dao bên cạnh rồi ngồi ỉa,
nhưng cái nón sau lưng quên không bỏ ra, nên ỉa vào cả nón.
ỉa xong đứng dậy, trông thấy dao, nhưng lại không nhớ đó là dao của ḿnh.
Tưởng ai bỏ quên, mừng quá reo lên:
- A! A! A! Bố đứa nào bỏ quên con dao, ông bắt dược.
Nhảy nhót thề nào đụng phải cái nón đeo sau lưng, ngoảnh lại nh́n, thấy
nón đầy những phân.
Anh ta giận quá chửi váng lên:
- Tiên nhân cha đứa nào ỉa cả vào nón ông nhé! |