|
Một vị tu sĩ ngồi chờ tại pḥng hớt tóc. Bởi ông tới trước, nên khách
kia
vừa xuống th́ đến phiên ông lên nghế ngồi. Anh thợ hớt tóc vừa giũ khăn
định choàng, bỗng vị tu sĩ nói một câu mở đề, để cho thấy ḿnh là tay có
trí: "Nè anh thợ! Có phải là cái ǵ ḿnh không xài th́ nó mọc dài ra hoài,
phải không hử?" ư ông muốn ám chỉ tóc râu vô dụng mà vẫn mọc.
Nhưng anh thợ lại nghĩ khác, nên một tay cầm khăn quên giũ, một tay ôm
bụng cười dài, cười ngoặt ngoẹo đến bủn rủn tay chân không làm ǵ được.
Vị
tu sĩ phát cáu:
- Tôi nói có ǵ lạ mà anh cười dữ vậy. Hớt đi chứ!
- Thưa thầy tha lỗi - anh thợ thưa - nghe thầy nói, con bỗng nhớ thầy là
người tu hành, không xài, ắt nó dài lắm!
Vị tu sĩ biết lỡ lời, đỏ mặt, nói để che sượng: "ư cài anh nầy, khéo nghĩ
tầm bậy tầm bạ không lo mần việc. Ai nói vậy! Hớt lẹ đi không?".
|