Đi tu mà chẳng trọn đời

 

 

Có một vị sư nổi tiếng chân tu, lại học rộng. Một hôm, Phật báo mộng cho sư biết rằng sư sẽ đắc đạo, sau khi dự một cuộc thi ở Thiên đ́nh. Tỉnh dậy, sư rất mừng, từ đó ngày đêm chăm chỉ ôn luyện kinh kệ và tập ấn quyết thật tinh thục. Mọi việc đều thành thạo nhưng nhà sư chợt nghĩ: Ḿnh lục trí thần thông đều đủ cả, duy chỉ có một việc chưa từng biết là cơ thể đàn bà. Nếu lên thiên đ́nh, hỏi đến cái mục ấy th́ biết đường nào mà trả lời.

Nhà sư khẩn khoản nhờ bác giữ chùa giúp đỡ ḿnh. Bác giữ chùa đi từ đầu làng đến cuối chợ, chả t́m được ai cả, đành về nhà dỗ vợ, ngọt nhạt măi chị vợ mới nhận lời.

T́m hiểu được cơ thể đàn bà rồi nhà sư rất thoả măn. Nhưng từ đó, sư đâm ngơ ngẩn, kinh kệ và cúng giàng chả thiết ǵ nữa, ấn quyết cũng mất linh nghiệm. Phật biết mọi chuyện nổi giận, cho Thiên lôi đánh chết và bắt sư hoá ra con ếch. V́ thế, mới có câu ca dao:
Đi tu mà chẳng trọn đời,
Sinh ra con ếch, cho người lột da.